Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

NGHĨ VỀ GIÀN KHOAN NGANG NGƯỢC CỦA TÀU


 Trong những ngày qua, tâm trạng chúng ta là buồn phiền, lo âu, căm giận, phẫn nộ... trước hành vi ngạo ngược của Tàu, mang giàm khoan khủng vào vùng biển VN để thăm dò dầu khí. Vậy là nó hiện thực hoá đường lưỡi bò phi pháp, nếu điều này thành công, Biển Đông sẽ là ao nhà của họ, Việt Nam bị bao bọc trong biển của Tàu, mất đi nguồn sống cho ngư dân và thu hẹp nguồn dầu khí quan trọng. Tuy nhiên, sự kiện này có những mặt tích cực, hữu ích cuả nó.

Thứ nhất, nó làm cho những ai còn ảo tưởng trước chiêu bài lừa mị 16 chữ vàng, láng giềng bốn tốt buộc phải thức tỉnh. Đừng quên đó là cái lá nho che cái mõm con sói đói khát, mà như có chủ đích ta tự nhân nhượng, nhún nhường thành con thỏ trước mõm nó.

(Có lẽ trong đầu họ cũng biết con sói đó rất đểu nhưng họ cố tự lừa mình, ru ngủ mình để cầu lấy cái bình yên tạm bợ)

Thứ hai, nó cho thấy phương pháp "thỏ hoá" không thành công, phải tìm phương pháp khác.

Thứ ba, nó nhắc nhớ lại vô vàn bài học trong lịch sử, muốn chiến thắng ngoại xâm thì trong nước phải huy động được sức mạnh của cả dân tộc, phải đoàn kết, "tướng sĩ một lòng phụ tử, hoà nước sông chén rượu ngọt ngào", có như thế mới thắng được "cường địch". Nếu không làm được điều này thì chỉ có cách nộp mình cho sói.
Đưa xe tăng ra Trường Sa

Thứ tư, sự ngang ngược của Tàu khiến cả dân tộc Việt Nam, trong nước và nước ngoài đều đau đáu nhìn về phía biển. Đây là cơ hội để hoà giải, thể hiện sự tương kính lẫn nhau, thay đổi cách nhìn quá khứ để cùng bảo vệ đất nước. Đất nước là của chung. Không làm được việc này thì đất nước khó mạnh.

Thứ năm, dân tộc ta sẵn sàng đổ máu vì độc lập và toàn vẹn lãnh thổ nhưng máu người không phải nước lã, phải tuyệt đối tránh đổ máu cho đến khi không còn cách nào khác. Bây giờ là lúc phải huy động trí tuệ của cả dân tộc, khởi kiện ra Toà án quốc tế, đưa ra những bằng chứng và lý lẽ tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế... Trung Quốc hung hăng nhưng đuối lý, nếu cả thế giới tẩy chay thì nó cũng không thể làm càn. Tuy nhiên, muốn được thế giới ủng hộ thì ta phải là đối tác tin cậy, có trước có sau chứ không chỉ là dùng sách lược để lợi dụng họ lúc cần.

Chỉ có sự chân thành mới nhận lại được sự chân thành.
Bây giờ bọn Tàu hạ giọng, gạ "đàm phán".
Bọn Tàu làm càn nhưng đuối lý

Xin những vị có trách nhiệm đừng "thỏ hoá" trước mưu mô của con sói nữa, nếu chấp nhận đàm phán là cò cưa mấy tháng, mấy năm, trong lúc đó giàn khoan nó ngang nhiên hoạt động, thế là biến không thành có, biến mọi chuyện thành sự đã rồi.

Vì vậy, điều kiện tiên quyết trước khi đàm phán là Trung Quốc phải rút ngay giàn khoan phi pháp ra khỏi vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam.

Thứ hai, thay vì dấm dúi đàm với nhau dẫn đến VN ngày càng thua thì ta khởi kiện ngay ra Toà án Quốc tế để họ phán cho. Họ phán thì cả thế giới ủng hộ, có lợi trăm bề, thằng Trung Quốc có thua cũng khó dám chống thi hành án.

Chỉ có công khai, minh bạch, dựa vào cộng đồng quốc tế thì kẻ mạnh mới không hiếp đáp được ta.

Không biết các anh ấy ở trên có nghĩ thế không? Lo lắm!
--> Read more..

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

MỜI ĐỐI CHO VUI



Khách ở xa đến HN nhất định sẽ lượn quanh Hồ Gươm, vào các quán cà phê quanh hồ, ngắm cầu Thê Húc, tháp Rùa, tháp Bút, chụp hình mênh mông, xả láng. Nhân thế, xin treo giải chầu cà phê bên Hồ Gươm cho người đối hay nhất vế đối sau đây:

THẦY GIÁO MÁC LÊ, CƯỠI XE KÍCH, LƯỢN HỒ GƯƠM XEM HOA SÚNG NỞ



--> Read more..

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

ĂN CHỰC GIỮA BIỂN ĐÔNG

Có nhiều chuyện ở Cù lao Thu ( đảo Phú Quý), xin kể câu chuyện thứ nhất. Hôm đó anh em trên đảo đưa đến thăm một di tích nổi tiếng linh thiêng trên đảo là Mộ Thầy Nại. Qua Tam quan vào sân đền thấy có ngôi mộ xây bằng đá, trên mộ rải đá cuội trắng. Ông Thủ từ cho hay: Hồi xưa, có vị thương gia người Hoa đi qua vùng đất này, thấy cuộc đất đẹp bèn ghé vào, kết nghĩa chị em với Bà Chúa Bàng Tranh ( người Chăm) trên đảo. Sau đó, ông mất con cháu đem đến táng tại đây. Do ông quá hiển linh nên dân đảo tôn lên thành Thành hoàng của Đảo và ngoài khu mộ này còn xây thêm Dinh Thầy rất to lớn nữa. Ở đó hàng năm có lễ hội thu hút toàn cư dân trên đảo tham gia. Ông Thủ từ còn nổ là có nhiều sắc phong, từ thời Hùng Vương đến nhà Nguyễn. Hii, xem chữ trên đền thì nơi đây khởi đầu từ 1665. Tiếc là dân không ngừng tân trang nên di tích mất gốc.

 

 

Hôm đó, có hai gia đình vừa đi thăm người nhà ở Mỹ về, đến lễ tạ nên rất động vui. Ông thầy cúng khấn khứa, hai cụ tín chủ cũng áo the, khăn đóng trịnh trọng lắm, dù trời nắng nóng.




Lễ vật là xôi gà, và rất nhiều cặp đãi thịt lợn luộc chồng lên đĩa xôi. Sau khi cũng Thần trong đền là ra cúng chúng sinh ngoài sân. Lũ trẻ trên đảo xúm vào rình cướp mía cúng chúng sinh. Sau đó chúng vào đánh chén, cũng 4 đứa một mâm không ai kêu ca. Bọn trẻ còn lanh lẹn bê thêm nên chiến lợi phẩm nó mang về nhà là rất nhiều xôi thịt.

 













Ông Thủ từ tha thiết mời đoàn ở lại uống rượu, chỉ chờ có thế mình OK liền. Cô Chánh án đi cùng cười nắc nẻ vì không ngờ mình xuề xòa như vậy vì cô " Chưa ăn chực thế này bao giờ"... Từ ăn chực ở ngoài đảo có nghĩa là ăn cơm nhà khác thôi, không có nghĩa khinh rẻ như ở đất liền. Thế là nhào dô, rượu trắng rất nặng, ăn uống vui vẻ...



























 











--> Read more..

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Tết về quê

Ngày Tết, trưa Mùng Một nhà cháu về quê, tối mùng Hai mới ra. Tiếng rằng quê nhưng đi ô tô mất chừng 15 phút vì đường vắng hoe. Quê bây giờ là phố, nhà san sát, không còn bóng tre, bóng đa, ao cũng bị lấn chiếm làm nhà. Cảnh quê bây giờ y như bài thơ của cụ Thợ Rèn năm nào:

Xi măng, xi măng lại xi măng
Tôi luồn như cá lạc vào đăng
Bốn mươi năm lẻ về quê mẹ
Cả làng là một cục xi măng.

Nếp sinh hoạt cũng biến đổi, rõ nhất là ở chuyện mừng tuổi. Xưa nay mừng tuổi là tặng trẻ con chút tiền cho vui, biếu các cụ già chút tiền ăn quà, bây giờ về quê người nọ mừng tuổi người kia búa xua. Một bà chị họ mừng tuổi mình 50 ngàn, "chị ơi, em chưa già và cũng không còn trẻ con mà..." nhưng đã đưa thì mình đành cầm rồi đưa lại cho cháu chị ấy vậy. Chả hiểu ra sao nữa.

Rồi ông chú cũng mừng tuổi cho mình. Bà chị tôi bảo lẽ ra cậu phải mừng tuổi lại các chú, các thím, anh A, chị B. Thú thực là tôi không chuẩn bị cái tiết mục này, chỉ chuẩn bị mừng tuổi các cháu vì các chú, các anh chấy nhưng đều giàu có, trẻ khỏe, mình có đưa chút tiền cũng chả có ý nghĩa gì. Một cô em họ cũng chia sẻ: Em thấy cứ thi nhau đưa tiền mừng tuổi cũng ngại, nhiều lúc mọi người rủ đi chơi không dám đi nữa. Gặp ai cũng mừng tuổi thì tiền đâu ra. Mà em cũng ngại những người mừng tuổi con cháu mình nhiều, mình mừng lại ít thì không coi được...

Bù lại, tôi đi thăm một ông anh bị bệnh, một bà cô ngoại 90 tuổi, gửi tiền mừng tuổi mấy bà chị họ neo đơn... Năm nào cũng thế, tôi thấy như vậy có ý nghĩa thiết thực và chân thành hơn, quan tâm đến người cần quan tâm chứ không ào ào.

Đấy, quê bây giờ như thế, mình thấy lạc hậu với quê. 

Những gì xưa cũ có lẽ chỉ còn lại trong nhà, ít ra qua hình ảnh, mời mọi người xem vài tấm hình.

Nhà ông nội tôi

Bài thơ từ tháng 8-1945 nay vẫn nguyên chỗ cũ

Thằng cu "Chắt" rất thích cái ngưỡng cửa









Và đi lễ Từ đường bản tộc




Một nét quê còn sót lại ở quê









--> Read more..

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Nghinh xuân

Hôm nay, 28 , ngày mai là tất niên nên đường phố Hà Nội đã giảm nhiệt hơn hôm qua. Thông thường sáng mai thì đã rất thưa thớt, đến sáng Mùng Một thì Hà Nội như đổi khác, vô cùng tĩnh lặng và thanh sạch.



Thời tiết đã se lạnh , dọn mình để nghinh xuân, đúng với tâm trạng của con người. Lúc này cái ấm áp ở trong mỗi gia đình và lòng người. Miền Bắc, Hà Nội khác miền Nam, Sài Gòn ở cái se lạnh nhưng ấm cúng đó. Nhìn hình đường hoa Nguyễn Huệ. mọi người mặc áo ngắn tay, đội nón mũ che nắng ... thiệt tình không cảm thấy Tết.

Nhà cháu cũng đã kiếm cành đào, viết mấy chữ cho vui. Xin chia sẻ với các bác...













Còn đây là ngoài ph
 













--> Read more..

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013