Ngày Tết, trưa Mùng Một nhà cháu về quê, tối mùng Hai mới ra. Tiếng rằng quê nhưng đi ô tô mất chừng 15 phút vì đường vắng hoe. Quê bây giờ là phố, nhà san sát, không còn bóng tre, bóng đa, ao cũng bị lấn chiếm làm nhà. Cảnh quê bây giờ y như bài thơ của cụ Thợ Rèn năm nào:
Xi măng, xi măng lại xi măng
Tôi luồn như cá lạc vào đăng
Bốn mươi năm lẻ về quê mẹ
Cả làng là một cục xi măng.
Nếp sinh hoạt cũng biến đổi, rõ nhất là ở chuyện mừng tuổi. Xưa nay mừng tuổi là tặng trẻ con chút tiền cho vui, biếu các cụ già chút tiền ăn quà, bây giờ về quê người nọ mừng tuổi người kia búa xua. Một bà chị họ mừng tuổi mình 50 ngàn, "chị ơi, em chưa già và cũng không còn trẻ con mà..." nhưng đã đưa thì mình đành cầm rồi đưa lại cho cháu chị ấy vậy. Chả hiểu ra sao nữa.
Rồi ông chú cũng mừng tuổi cho mình. Bà chị tôi bảo lẽ ra cậu phải mừng tuổi lại các chú, các thím, anh A, chị B. Thú thực là tôi không chuẩn bị cái tiết mục này, chỉ chuẩn bị mừng tuổi các cháu vì các chú, các anh chị ấy nhưng đều giàu có, trẻ khỏe, mình có đưa chút tiền cũng chả có ý nghĩa gì. Một cô em họ cũng chia sẻ: Em thấy cứ thi nhau đưa tiền mừng tuổi cũng ngại, nhiều lúc mọi người rủ đi chơi không dám đi nữa. Gặp ai cũng mừng tuổi thì tiền đâu ra. Mà em cũng ngại những người mừng tuổi con cháu mình nhiều, mình mừng lại ít thì không coi được...
Bù lại, tôi đi thăm một ông anh bị bệnh, một bà cô ngoại 90 tuổi, gửi tiền mừng tuổi mấy bà chị họ neo đơn... Năm nào cũng thế, tôi thấy như vậy có ý nghĩa thiết thực và chân thành hơn, quan tâm đến người cần quan tâm chứ không ào ào.
Đấy, quê bây giờ như thế, mình thấy lạc hậu với quê.
Những gì xưa cũ có lẽ chỉ còn lại trong nhà, ít ra qua hình ảnh, mời mọi người xem vài tấm hình.
Nhà ông nội tôi
Bài thơ từ tháng 8-1945 nay vẫn nguyên chỗ cũ
Thằng cu "Chắt" rất thích cái ngưỡng cửa
Và đi lễ Từ đường bản tộc
Một nét quê còn sót lại ở quê
Rồi mai này còn đâu là bản sắc khi mà bản chất xã hội cũng thay đồi rồi, ToRo ơi :(
Trả lờiXóaVâng, đáng lo ngại anh ạ.
XóaHình như bây giờ đa số con người sống rất thực dụng...
Trả lờiXóaVấn đề ở chỗ tiền bạc rềnh rang nhưng tình thật lại vơi bớt hay sao ấy...
XóaTết bây gờ đầy mùi thực dụng . Không còn như xưa nữa . Thế hệ chúng ta qua rồi con cháu chúng ta chắc không nhớ được Tết cổ truyền ra sao nữa
Trả lờiXóaHy vọng đến lúc nào đó những gì không hay được đào thái bác ạ.
Xóahình dáng, ý nghĩa của Tết xưa ngày càng mờ dần dần....
Trả lờiXóaLàm sao để giữ được tinh hoa Tết là điều thật khó bác ạ.
XóaNghe Xây dựng Nông thôn Mới mà rầu!..
Trả lờiXóaQuê tôi không có khái niệm Nông thôn mới nhưng cuộc sống cứ biến thiên như thế...
XóaNhà của ông nội Toro còn nguyên nét cổ kính thật là đẹp, vẫn thấy nét tết cổ truyền trong tinh thần của Toro, hy vọng là còn có nhiều người hiểu và gìn giữ bản sắc tết cổ truyền của Việt nam chúng ta.
Trả lờiXóaThật hạnh phúc khi còn có quê hương để trở về!
Trả lờiXóaCho nên người ta tưởng rằng muốn đổi mới thì phải phá bỏ đi những truyền thống mà người ta gán cho là "lạc hậu, là cổ hủ..", rồi sau đó khi thấy mất đi cái bản sắc, cái nền tảng cơ bản của xã hội thì người ta lại đi tìm, khi đi tìm lại thì người ta lại cường điệu hóa tất cả những điều ấy lên.. làm cho tất cả những truyền thống tốt đẹp vốn đã mai một trở thành một truyền thống bị biến tướng đi mất rồi. Mà từ ngàn xưa đến nay đã biêt bao điều bị phôi pha nhỉ..?
Trả lờiXóaThôi thì trong chúng ta mỗi người góp một tay, những truyền thống tốt đẹp ta nên giữ gìn, giữ từ trong từng ngôi nhà giữ ra.. thì may ra.
1- Tết vui, thấy TORO trở lại blogspot và người đến tấp nập càng vui
Trả lờiXóa2- Mấy tấm hình quê nhà TORO thật ấm cúng không khí tết miền bắc. Giấy rách còn lề bạn phải cố giữ cho được những kỷ vật của tiền nhân để lại.
Tôi thấy hình bóng quê nhà tôi ở đó.
Trả lờiXóaCảm ơn Toro.
Chúc Bạn vui! Những cô cháu gái, cháu trai thật đẹp tươi bên thềm nhà xưa cũ. Xuân về.
Chắc quê VanPham cũng đâu đó trong đồng bằng Bắc Bộ, quê hương đang biến đổi từng ngày. Cuộc sống khá lên nhưng xấu xí, nghèo nàn hơn về tinh thần...
XóaNÓI ĐẾN QUÊ HƯƠNG THẬT ẤM LÒNG. GIÁ MÀ TÔI CŨNG ĐƯỢC Ở GẦN QUÊ NHƯ BẠN NHỈ.
Trả lờiXóaVâng, quê hương với ai cũng thiêng liêng, ấm áp bác Hà Tùng Sơn nhỉ... Nhưng hiện nay hình như ai nhìn về quê, dù trong nước hay từ nước nược ngoài cũng buồn...
XóaCũng như con người, quê hương/xã hội đang chuyển động theo lịch sử tự nhiên.
Toro ơi! về đây cho vui đi, chị kg có nhiều thời gian qua Opera, nên sẽ chỉ ở đây thôi em ạ.
Trả lờiXóaQuê của Toro hay quá nhỉ.
Trả lờiXóaVâng, về đây gặp các bác em thấy cũng là một kiểu về quê đấy ạ...
Trả lờiXóa